Tôi Phải Làm Gì Bây Giờ

Năm đó, để li tán chúng tôi, anh Hai khăng khăng bắt tôi phải đi biệt xứ. Anh quỳ sụp bên dưới chân tôi: “Anh lạy em. Ba má mà biết chuyện nhơ bẩn nhuốc này thì không sống nổi đâu. Người ta sẽ có vợ con, em còn bám dính làm gì? Phá gia cang người ta thất đức lắm em ơi…”. Rồi anh ôm mặt khóc chết giả như một đứa trẻ.


bên tôi nằm trong loại gồm tiếng nề hà nếp, gia giáo sinh sống quê. Cả anh Hai, chị Ba, chị tư đều theo nhà giáo của bố má. Tôi cũng vậy. Và chủ yếu ở môi trường đó, tôi đã gặp gỡ Quân. Anh là bạn có kinh nghiệm tay nghề trong nghề, là giáo viên xuất sắc của trường cần trong mắt tôi, anh chính là tấm gương nhằm mình học hỏi, noi theo. Ngạc nhiên từ sự cảm phục ban đầu, tôi đã đem lòng yêu thương người bọn ông đó dịp nào ko hay.

Khi tiếng xầm xì lan ra, anh Hai điện thoại tư vấn tôi về. Bắt đầu đầu anh la mắng, tiếp nối là năn nỉ. Điệp khúc ấy lặp đi tái diễn nhưng tôi cấp thiết nào nghe theo lời anh. Cho tới ngày vợ Quân tìm gặp gỡ tôi. Chị không mắng chửi, tấn công đập nhưng tôi đau từng thớ thịt. Chị vừa khóc, vừa nói: “Chị biết minh quân không mến chị. Anh ấy rước chị nhằm trả ơn mái ấm gia đình chị đã nuôi nấng khi trước. Nhưng bây chừ chị với hình ảnh đã tất cả con cái, ảnh lại là người dân có uy tín trong buôn bản hội. Chị không muốn hình ảnh bị liên lụy…”.


Vợ Quân to hơn anh cho 6 tuổi nên trông chị vô cùng già. Phân phối đó, chắc rằng sự tị tuông, dằn vặt chũm nén trong thâm tâm đã khiến chị trông tương khắc khổ hơn. Thoạt tiên tôi còn chống chế, mà lại sau đó, chỉ biết khóc trước tội ác mình gây ra cho chị và những con. Tôi tự hứa với lòng, sẽ chấm dứt mọi chuyện bằng cách xin gửi trường.

Bạn đang xem: Tôi phải làm gì bây giờ


*


Nhưng điều này cũng không chống được trái tim công ty chúng tôi tìm mang lại với nhau. Anh lại tìm về nhà trọ, lại ngồi hằng tiếng chỉ để xem tôi rồi lặng lẽ ra về. Hình như lần như thế nào anh cũng khóc.

Cuối thuộc tôi đành đồng ý phương án của anh ý Hai chuyển ra. Đó là năm 1988. Tôi chấp nhận theo mấy bạn quen đi quá biên. Trước chuyến hành trình sống chết ấy, tôi đã mang đến Quân toàn bộ với suy nghĩ, chẳng còn gì để mất.

Sau này mấy chị chúng ta kể lại, lúc nghe đến tin tôi đi, anh đã gần như phát điên. Rồi anh đổ bệnh, nên nghỉ dạy cả năm trời. Anh còn cho nhà để “quậy” anh nhị tôi cho nỗi anh cần mời công an đến đuổi về.

Nhưng đó là chuyện trong tương lai khi về nước tôi bắt đầu được nghe nhắc lại. Tôi ở hòn đảo gần 2 năm trước khi đi định cư. Điều đáng quan tâm là tôi đã mang theo giọt máu của anh ý trong người. Tôi sinh bé nhỏ Hoài hương thơm trên đảo trong sự đùm bọc của một người bọn ông thuộc cảnh ngộ chơ vơ nơi khu đất khách quê người: vợ anh đã hết tích trên biển khơi trong một chuyến vượt biên bất thành trước đó. Anh đã hết lòng âu yếm cho bà bầu con tôi và xem Hoài hương như nhỏ đẻ của mình.

Xem thêm: Vợ ChồNg Hlv Lê HuỳNh ĐứC Và ChuyệN Tình ĐầY Sóng Gió

Sang cho Canada, 5 năm sau shop chúng tôi kết hôn. Tôi thật sự đã ăn nhập với cuộc sống thường ngày hiện tại của mình. Cho tới khi má tôi bệnh nặng vào khoảng thời gian 1999, tôi trở về viếng thăm lần đầu tiên sau rộng 10 năm xa cách.


Rồi má tôi mất, vấn đề đi lại thân trong nước với nước ngoài đã tiện lợi hơn nhiều phải cứ vài năm tôi lại về rồi mở cơ sở làm ăn luôn luôn tại TPHCM. Phương pháp nay 2 năm, lần đầu tiên tôi gửi Hoài hương và các em trở về viếng thăm quê ngoại. Chị bạn bè của tôi thoạt nhìn con nhỏ nhắn đã giật mình: “Sao trông nó tương đương con bé bỏng út của anh quân như nhì giọt nước vậy?”.

*


Cuối thuộc tôi đành thú thật đông đảo chuyện. Và trắc trở cũng tạo nên từ đó. Chị các bạn tôi không bí mật miệng, kín đáo mồm buộc phải đã để lộ cùng với Quân chuyện đứa nhỏ. Anh giờ vẫn nghỉ hưu, sức khỏe kém nên nghe tin thì trọn vẹn suy sụp. Anh tìm gặp anh nhị tôi van vỉ được nhìn con. Tuy nhiên anh hai tôi vẫn kiên cố dạ: “Chuyện gì qua rồi thì để nó qua, đừng khơi lên nữa nhưng làm khổ những người”.

Tôi cũng định vậy, không ngờ chủ yếu anh vẫn nói rõ với vk mọi chuyện. Với cũng chính bà xã anh đã tìm tới nhà để xin anh Hai gật đầu đồng ý cho Quân nhìn con. “Nhà tôi hiện giờ yếu lắm. Sau trận tai trở nên vừa rồi thì sức khỏe lại càng tệ hơn. Tôi ko đành lòng nhìn hình ảnh như vậy. Anh đừng ngại tôi với tụi nhỏ bên nhà… giờ đồng hồ già hết rồi, liệu có còn gì khác đâu nữa nhưng ghen? Nếu ganh tuông thì trước đó tôi sẽ làm to chuyện…”.

Nhìn cảnh ấy, đến fan chắc dạ như anh hai tôi nhưng mà cũng bắt buộc mềm lòng. Anh đành gọi điện đến tôi: “Anh thấy tội quá, thôi thì mọi chuyện tùy cô. Còn nếu như không cho con Hoài Hương quan sát cha, lỡ sau này có gì thì hối hận em à…”.

Nhưng tôi còn chồng, còn những đứa con khác. Và điều tôi lo độc nhất là Hoài Hương. Chắc chắn gì nó sẽ chấp nhận một người thân phụ khác bởi vì tình cảm nó đã dành trọn vẹn mang lại người phụ vương hiện tại đã cưu mang mẹ nhỏ nó từ hồ hết ngày khốn cực nhọc ở đảo mà nó không hề nghi ngờ gì về việc nó không hẳn là nhỏ đẻ của anh.

Mới tuần rồi, anh hai lại gọi điện. Rồi chị bạn thân của tôi cũng gọi. Mọi tín đồ bảo sức khỏe của Quân đã tuột dốc ko phanh và mong xin tôi gửi Hoài hương về thăm phụ thân nó một lần.